Button Menu

CÔNG TY CỔ PHẦN SƠN PHÁT PHÚ QUỐC

truyền thôngBài viết về Sim Sơn

<< DANH SÁCH BÀI VIẾT

  • Quà của Phú Quốc

Ngày: 31/01/2018

Nguồn: Theo phuot.net

Quà của Phú Quốc

Không thể kể hết các món ngon nơi đảo. Ngoài hương vị đặc trưng của đảo, có lẽ món ngon nơi này còn nhờ vào không gian và lòng hiếu khách của đảo xa.

 

Chuyến đi này tôi nghiên cứu rất kỹ nhưng món ngon trên đảo. Hải sản nơi biển đảo ngon thì cũng là bình thường. Thế nhưng món "gỏi cá trích" khiến tôi ấn tượng ngay từ lúc mà nhà hàng "Vườn Táo" đem ra.

Cá sống đối với tôi đã khó ăn thế nhưng cá trích thì không hề có mùi tanh của cá biển, bánh tráng dẻo dai tự tay người ăn cuốn với rau rừng, với dừa nạo, với đâu phụng cùng con cá nho nhỏ và chấm vào nước chấm rất riêng của món ăn đặc sản này, nước chấm sệt, chua ngọt và cay nồng làm người ăn thêm phần kích thích. Cắn một miếng cảm nhận vị ngọt của cá, béo của dừa, giòn của đậu, chát của rau, cay của ớt, mặn của nước
mắm... Nhấm thêm ít rượu Sim hảo hạng của Phú Quốc, rượu thơm nồng, cay nhẹ, ngọt vừa...Tôi thêm phần phấn chấn.

Cá trích có suốt tháng quanh năm, thế nhưng khi đã đông lạnh thì cá sẽ không còn vị ngọt và thanh. Xưa, khi Phú Quốc chưa là điểm du lịch thì cá trích bị bỏ mứa, chả ai thèm. Vậy mà, giờ đến Phú Quốc cá trích đã lên đến nhà hàng và gây ra bao nỗi nhớ nhung cho khách tứ phương một khi đã lỡ ghiền.

Dạo quanh chợ đêm, chúng tôi phát hiện ra món bánh khoai mì nướng. Sao mà ngon lạ dù biết rằng món này chẳng lạ. Dạo quanh biển với bánh khoai mì nướng quyến rũ. Hôm sau, dù mệt mỏi nhưng nghe đến bánh khoai mì nướng thì bỗng dưng chúng tôi mắt sáng lên. Vì trời đêm Phu Quốc lạnh hay vì bánh nơi này có điều gì đó rất riêng mà làm chúng tôi thấy ngon. Một quả tú cầu nhỏ đen thui, gai tua tủa xù ra như nhím con đang cố gắng tự mình phòng vệ. Nhum là nó đó, nhìn vào thật đáng sợ. Thành Phố tìm đâu ra món này, thế nhưng ăn sống thì tôi chịu thua không dám, nướng mỡ hành thì tôi không từ chối.

Chiếc muỗng cà phê nhỏ sắt 1 miếng bỏ vào miệng... Có vị mặn của biển, vị béo rất riêng của Nhum và nhanh chóng ta nhanh trong miệng mà người ăn từ từ, nhưng mình cũng không thể cảm nhận hết cái ngon từ Nhum. Thưởng thức Nhum bên bờ biển, nghe tiếng sóng vỗ về, nghe ông chủ "Biên Hải Quán" hát câu vọng cổ, một cái gì đó rất riêng tại Gành Dầu.

Anh tài xế Taxi mách nước "Mai sáng mấy chị ra bánh canh Phụng ăn sáng thử, thứ này vừa rẻ vừa ngon...". Thế là sáng. Chúng tôi rủ nhau ra đó. Quán nằm cuối một con đường nhỏ sâu, thế mà đông, chật kín người với người. Ngồi khá lâu mình mới có tô bánh canh cá. Bánh canh làm bằng bột gạo nấu với cá thu tươi và chả cá. Có lẽ nhờ vào đặc quyền cá tươi nên món bánh canh quán này cũng khá bắt khách...

Trước khi đi, tôi đã nghe đến tên "Bánh Tét mật cật". Nhất định quà về đất liền cho cả nhà sẽ là món này. Không hình dung được đòn bánh tét thế nào. Chao ôi, dặn dò người đi chợ nếu bánh nhỏ mua 20 bánh còn bánh lớn thì 5 bánh. Ai ngờ, 5 cái bánh tét nặng trĩu hành lý. Nhưng được cái bánh ngon nên không uổng công mang về Phố.
Bánh không có vị mặn như bánh tét thường, mùi thơm lạ và có thể để khá lâu bên ngoài. Về Sài Gòn tôi mới biết màu xanh của nếp và hương bánh được nhuộm bằng nước cốt lá bùi ngót qua lời Mẹ và Bà. Nếu như ai cũng biết Phú Quốc có tiêu xanh, có ngọc trai, có nước mắm là những sản phẩm du lịch độc đáo của riêng đảo thì chuyến đi này tôi phát hiện ra Phú Quốc còn có một sản phẩm du lịch rất độc đáo khác mà những nơi tôi đã từng đi qua đều có, nhưng không thể sánh bằng Phú Quốc. Đó chính là sự thân thiện, sự nhiệt tình của những người dân ở hòn đảo thân thương này. Nhiều người trong đoàn nói với chúng tôi rằng: đây chính là sản phẩm du lịch độc đáo và thân thiện mà Phú Quốc cần phát huy và gìn giữ. Chỉ cần một điều rất nhỏ này, đảo đã có thể níu chân du khách quay lại đảo xa.

Không thể kể hết các món ngon nơi đảo. Ngoài hương vị đặc trưng của đảo, có lẽ món ngon nơi này còn nhờ vào không gian và lòng hiếu khách của đảo xa.